vị trí của bạn Home virtual bet77

bóng đá nam mỹ

Bóng đá Nam Mỹ có buồn không?【bóng đá nam mỹ】:Không như tưởng tượng của nhiều người, dự trận chung k

bóng đá nam mỹ

Bóng đá Nam Mỹ có buồn không?

bóng đá nam mỹ

Không như tưởng tượng của nhiều người, dự trận chung kết Copa America 2011 là hai cái tên: Uruguay và Paraguay. Đội bóng hạng tư World Cup 2010 đã lên ngôi một cách tương đối dễ dàng khi ở trận chung kết họ đánh bại Paraguay tới 3-0. Một kỷ lục mới được xác lập, Uruguay vượt qua Argentina trở thành đội giành nhiều chức vô địch Nam Mỹ nhất: 15 lần.

Nghe qua thì có vẻ hoành tráng, Forlan và các đồng đội đã trở thành những người viết nên trang sử mới cho bóng đá Nam Mỹ, Uruguay trở thành đội bóng vĩ đại nhất trên đấu trường cấp khu vực.

Nhưng đáng tiếc, chiến thắng của họ lại đang đi ngược lại với truyền thống của Nam Mỹ – tấn công, mà thay vào đó là một thể loại bóng đá hoàn toàn khác. Lì lợm, chắc chắn và lúc nào cũng sẵn sàng diệt đối thủ. Các cầu thủ của Uruguay chơi như được lập trình trước dựa trên một nền tảng phòng ngự chắc chắn. Đó là trung vệ kiểu đá tảng, chơi tiểu xảo (Lugano), tiền vệ cần cù và đá kiểu chặt chém (Arevalos Rios), và đặc biệt là các tiền đạo rất tinh ranh, thực dụng (Forlan, Suarez).

Bản thiết kế đó đã giúp họ lần lượt vượt qua những đối thủ mạnh như Argentina, Paraguay và lên ngôi vô địch. Không chỉ ở Copa America lần này, mà ở World Cup 2010 cũng vậy, cỗ máy Uruguay đã đi tới tận bán kết. Lần gần nhất Uruguay chơi thứ bóng đá tấn công đã lùi xa gần hai thập niên, khi họ sở hữu một số 10 kiệt xuất là Enzo Francescoli, người đã đưa đội tuyển này đến hai chức vô địch Copa America 1987 và 1995. Sau đó, khi không còn sản sinh thêm một người dẫn dắt nào nữa, Uruguay xây dựng một “thương hiệu” mới: Đội bóng chơi rắn bậc nhất Nam Mỹ, và vũ khí công kích của họ không phải dựa vào sự sáng tạo như trước kia, mà dựa vào khả năng lóe sáng của các tiền đạo có tư duy rất thực dụng, sau khi bóng được triển khai đến khu vực 30 mét cuối cùng một cách thật đơn giản.

Không chỉ có Uruguay, tất cả những đội bóng Nam Mỹ hiện nay đều hướng theo một bản thiết kế hệt như nhau. Đó là chắc chắn trước khi nghĩ tới sự thăng hoa để ghi bàn giống như những năm trước đây. Argentina, Brazil cũng không ngoại lệ, sơ đồ chiến thuật của họ trông thì có vẻ là cống hiến cho bóng đá tấn công nhưng họ cũng không thể quên “găm” 2 tiền vệ phòng ngự ở giữa sân để sẵn sàng bóp chẹt đối thủ.

Chính cái tư tưởng đó của những nhà cầm quân Nam Mỹ đã khiến cho Copa năm nay không có nhiều bàn thắng. Đặc biệt là những bàn thắng đẹp thường thấy ở giải đấu này. Không có một “Ronaldinho mới” xuất hiện. Không có một đội nào chơi thuyết phục để người ta có thể ngả mũ. Chỉ có những nỗi thất vọng lớn (Brazil, Argentina).

Sự đi ngược lại với truyền thống để tìm kiếm chiến thắng bằng mọi giá đã khiến những đội bóng Nam Mỹ mất đi hình ảnh của họ. Các cầu thủ siêu tấn công ở CLB lại im lặng ở giải đấu cấp đội tuyển. Thay vào đó những người thực dụng đã chiến thắng. Bóng đá đương đại, người ta đã quá nhiều lần chứng minh sự thắng thế của tư duy thực dụng, của bóng đá coi kết quả cuối cùng mới là quan trọng nhất. Nhưng gần đây, nghịch lý đã xuất hiện. Thành công của Tây Ban Nha ở EURO 2008 rồi World Cup 2010, Barca thống trị La Liga và trên bình diện châu Âu cấp CLB đã khẳng định rằng, bóng đá đẹp, vị nghệ thuật vẫn có chỗ đứng, vẫn có cách để giành được vinh quang. Cốt lõi cho cơ hội thành công chính là một tư tưởng xuyên suốt vì cái đẹp, lấy nó làm nòng cốt để xây dựng đội hình.

Nhìn Xe tăng Đức phủ hoa hồng, Tây Ban Nha nhảy múa với tiqui-taca…, các nền bóng đá hùng mạnh của Nam Mỹ có khỏi chạnh lòng?  Bây giờ Brazil đang làm gì cho đội tuyển mới ở tương lai? Argentina gặp khó với dấu hỏi mang tên người xuất sắc nhất thế giới Lionel Messi? Paraguay thì sắt thép hóa đội hình, hỏi rằng bóng đá Nam Mỹ có buồn không?!./.

Bóng đá Nam Mỹ có buồn không?

Bài viết này đến từ mạng,Không đại diện cho vị trí của bd truc tuyen,Vui lòng ghi rõ nguồn:https://www.oakleyclearancesunglasses90off.com/145/bong-da-nam-my/